Trưởng thành là một hành trình cô đơn
Có người hỏi tôi, liêu 25 tuổi tôi đã trưởng thành chưa? Tôi trầm mặc, suy nghĩ hồi lâu, và có lẽ : Theo bạn trưởng thành là gì
Trưởng thành là biết quý trọng thời gian của bản thân, là biết quý trọng những đồng tiền mình làm ra, là biết yêu thương ông bà, cha mẹ và anh chị em , la biết sống một cách lành mạnh sẽ giúp cho sức khỏe của mình, là khi tôi biết chôn nỗi cô đơn vào công việc...
Trưởng thành là khi tôi biết chấp nhận những điều làm trái tim tôi thổn thức. Ngày ấy, mỗi lúc buồn về, tôi phải ra ngoài, nhất định bằng giá nào đó tôi phải lôi đc bạn thân đi chơi, đi xem phim đi ăn... Tôi không chấp nhận sự từ chối một cách ồn ào... đến mức cô bạn thân bảo tôi: Bớt nuông chiều bản thân lại đi cậu. Uh, đúng, đấy là tôi chưa trưởng thành. Giờ mỗi lúc buồn, mỗi lúc nỗi cô đơn vây quanh, tôi ngồi một mình, suy nghĩ, đọc quyển sách mình thích, học ngoại ngữ mình yêu, hoặc hút một vài điếu thuốc cùng chén trà đặc.. hay nhậu với anh em vài cốc...
Trưởng thành là tôi biết sau tất cả gia đình vẫn là người bên cạnh. Là tôi biết lo lắng khi ông bà ở độ tuổi sườn bên kia, là tôi biết về nhà nhiều hơn , động viên ông bà bên cạnh tôi thật lâu. Là âm thầm làm những điều tôi nghĩ sẽ thật sự tốt cho gia đình.. Là tôi biết tôi đang đứng ở đâu trong xã hội để cân bằng cuộc sống xã hội cuộc sống gia đình... Là tôi biết rồi tôi cũng đã đến tuổi để có một gia đình nhỏ.. Là tôi biết điều đó thực sự khó với mình. Là tôi biết suy nghĩ xem liệu tôi sẽ làm thế nào để gia đình hiểu... Người đi một nửa hồn tôi mất...
Trưởng thành là tôi biết đôi lúc mọi chuyện không như mình mong muốn. Là bệnh nhân không hợp tác với điều trị của tôi, là người nhà bệnh nhân không mấy thiện cảm với mình, là đồng nghiệp không chấp nhận cá tính, hay buông lời không đẹp.. Có cuộc sống nào như cuộc đời của một người định sẵn... Biển có thủy triều, Mặt trời có bình minh, hoàng hôn... cũng như chu kì sin cos..Điện tâm đồ là một đường thẳng thì k phải bạn đã chết rồi sao.
Trưởng thành là tôi biết chấp nhận từ bỏ.. Từ bỏ người mình yêu, từ bỏ giá trị của hai từ Tình yêu.. Tôi chấp nhận mọi cái kết không phải lúc nào cũng như truyện cổ tích, hoặc phép màu sẽ đến để giúp cho tôi có được điều tôi mong. Tôi sẽ buồn, sẽ tổn thương nhiều lắm, nỗi cô đơn khắc khoải, hoài ngi về thế giới, hoài nghi về cuộc sống,, hoài nghi về cách mình đối diện với khó khăn..
Vậy tôi đã trưởng thành chưa hả bạn? Mỗi người sẽ có cách trưởng thành riêng của họ. Có người vì trách nhiệm, có người vì cô đơn quá mà trưởng thành, có người lại vì biến cố trong cuộc sống..... Tôi đã và đang cô đơn, cô đơn để trưởng thành.
"Trưởng thành là một hành trình cô đơn, thật sự rất cô đơn. Bạn buồn một mình, bạn thất vọng một mình, bạn đau đớn một mình, bạn gục ngã một mình, rồi bạn tự tìm những điều khiến mình vui lên, tự mình vá víu nỗi đau, tự mình động viên mình đứng dậy đi tiếp. Trưởng thành nó giống như một cái gai - mỗi người trong chúng ta chắc chắn cũng phải bị đâm một lần. Nhưng khi còn trẻ thì vết thương nào cũng sẽ dễ lành hơn, nhiệt huyết sống cũng tràn đầy để bạn có thể đứng dậy đi tiếp, tuổi trẻ là thứ lửa cháy sáng nhất, hoang dại nhất và đẹp nhất. Và quan trọng hơn, trưởng thành - con người ta mất đi sự hồn nhiên, vô tư, có quá nhiều việc khiến chúng ta phải xử sự với cuộc đời, phải suy nghĩ đi kèm cả những sợ hãi và lo lắng."

Commentaires